Trong diễn xuất, người nghệ sĩ phải mang cảm xúc của nhân vật vào chính mình, sống cùng nó cho đến khi vai diễn khép lại nhưng không phải cảm xúc nào cũng có thể giữ lại. Với diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh, những chuyến đi lặng lẽ chính là cách để trả lại cảm xúc cho vai diễn, đưa tâm trí trở về trạng thái cân bằng trước khi bước tiếp. Giữa nhịp sống nghệ thuật ngày càng gấp gáp, cô chọn du lịch như một khoảng lặng cần thiết để nghỉ ngơi, chữa lành và làm mới mình.
Diễn viên trẻ triển vọng của Nhà hát kịch CAND Nguyễn Thị Vân Anh
PV: Làm diễn viên đồng nghĩa với việc phải sống trong rất nhiều cảm xúc khác nhau. Có khi nào bạn cảm thấy mình bị “quá tải” vì những cảm xúc ấy không?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh: Với mình là “Có”. Có những giai đoạn tôi làm việc liên tục, hết vai diễn này đến vai diễn khác. Khi đó, cảm xúc của nhân vật gần như chiếm trọn mình, kể cả khi đã rời sân khấu hay trường quay. Lúc ấy, tôi nhận ra nếu không biết cách trút bỏ, những cảm xúc vay mượn đó sẽ khiến mình mệt mỏi và mất cân bằng.
PV: Và đó là lúc những chuyến đi xuất hiện như một cách “giải nén” cảm xúc?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh: Đúng vậy, với tôi du lịch không phải là chạy trốn công việc, mà là cách để trả lại cảm xúc cho vai diễn. Khi rời khỏi không gian quen thuộc, không còn lịch trình dày đặc, tôi cho phép mình sống chậm lại, im lặng hơn và lắng nghe chính mình. Chính sự tĩnh lặng đó giúp tôi quay về trạng thái rỗng – trạng thái cần thiết để tiếp nhận những vai diễn mới.

PV: Bạn thường chọn những chuyến đi như thế nào cho hành trình chữa lành của mình?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh: Tôi thích những nơi yên tĩnh, gần thiên nhiên, không quá đông người. Có thể là biển, là núi, hoặc một vùng đất xa thành phố một chút. Tôi không đặt nặng việc phải đi đâu hay làm gì, mà quan trọng là cảm giác được ở một mình, được sống chậm, không bị kéo đi bởi thông báo hay áp lực công việc.
PV: Khi ở trong những chuyến đi đó, bạn nghĩ nhiều về nghề hay về chính mình?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh: Ban đầu là về nghề, nhưng càng đi, tôi càng nghĩ nhiều hơn về chính mình. Tôi nhìn lại những gì mình đã trải qua, những cảm xúc mình đã mang theo từ các vai diễn. Có những lúc chỉ cần ngồi trước biển hoặc đi bộ một mình, tôi hiểu rõ hơn mình đang ở đâu và cần gì để tiếp tục làm nghề lâu dài.

Vân Anh trong một chuyến du lịch chữa lành
PV: Những trải nghiệm ấy có tác động thế nào đến diễn xuất của bạn khi trở lại công việc?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh:Tôi thấy mình diễn nhẹ hơn và thật hơn. Không còn cảm giác phải gồng mình để thể hiện cảm xúc. Có lẽ vì sau những chuyến đi, tôi đã sống thật với bản thân trước, nên khi vào vai, cảm xúc đến tự nhiên hơn. Những chi tiết nhỏ trong đời sống mà tôi quan sát được trên hành trình cũng trở thành chất liệu rất quý cho diễn xuất.

PV: Với một diễn viên trẻ, việc chọn “chậm lại” đôi khi đi ngược với áp lực phải tiến nhanh. Bạn có từng băn khoăn về điều đó?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh:Có chứ. Nhưng dần dần tôi hiểu rằng, đi nhanh chưa chắc đã đi xa. Nếu không giữ được sự cân bằng và tình yêu với nghề, mình rất dễ bị kiệt sức. Với tôi, nghỉ ngơi và chữa lành không phải là dừng lại, mà là chuẩn bị để đi tiếp một cách vững vàng hơn.
PV: Nếu được gửi một thông điệp đến những người trẻ đang cảm thấy kiệt sức vì công việc và cuộc sống, bạn sẽ nói gì?
Diễn viên trẻ Nguyễn Thị Vân Anh:Tôi nghĩ ai cũng cần cho mình quyền được nghỉ ngơi. Không nhất thiết phải là những chuyến đi xa hay tốn kém, chỉ cần dám chậm lại, tách mình khỏi áp lực thường ngày và lắng nghe cảm xúc bên trong. Khi tâm trí được nghỉ ngơi, mọi thứ sẽ dần trở nên rõ ràng hơn.
Sau những vai diễn và ánh đèn sân khấu, Nguyễn Thị Vân Anh chọn những chuyến đi lặng lẽ để trả lại cảm xúc cho vai diễn và giữ gìn sự cân bằng cho chính mình. Với cô, đó không chỉ là du lịch, mà là một cách sống – đủ chậm, đủ sâu – để tiếp tục đi đường dài với nghề diễn.
P.V











